Hạnh Phúc đến từ Gia đình

Hạnh phúc luôn là đề tài muôn thuở của tất cả mọi người. Quyền được mưu cầu hạnh phúc là một trong những quyền đầu tiên của dân tộc Việt Nam. Chính vì vậy mà trong chúng ta, có ai không mong muốn bản thân mình được hạnh phúc, được sống một cuộc sống đúng với điều mà mình ước mong. Thế nhưng, có bao giờ chúng ta tự hỏi liệu mình có đang mưu cầu đúng đắn hạnh phúc hay không? Bài viết này tôi viết đứng dưới góc nhìn của cá nhân, bằng những trải nghiệm và chiêm nghiệm của đời mình, một lần thử bàn luận nghiêm túc vấn đề: Quan niệm về hạnh phúc.

Hạnh phúc là gì?

Thế thì, hạnh phúc là gì? Nói theo khoa học, hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi người ta có được, đạt được cái gì đó thỏa mãn mong muốn của mình.

Theo cảm quan cá nhân tôi, đó là cảm giác đến từ trái tim của bạn chứ không phải nhận định của người khác. Chúng ta không thể định nghĩa hay liệt kê cụ thể khái niệm hạnh phúc và áp đặt nó lên tất cả mọi người. Với mỗi người ở mỗi hoàn cảnh khác nhau thì hạnh phúc sẽ được hiểu theo những cách khác nhau. Hạnh phúc có muôn hình vạn trạng mà ta chẳng thể nào lí giải nổi.

Hạnh phúc đến từ gia đình

Từ bé, tôi luôn luôn ghen tị với những đứa trẻ khác và cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hết ghen tị. Xung quanh tôi tất cả mọi đứa trẻ đều có một gia đình với đầy đủ thành viên. Tôi và em trai tôi thì khác, gia đình chúng tôi khuyết thiếu một người cha, sau một vụ tai nạn. Sự thiếu thốn đó là vết thương lòng âm ỉ suốt nhiều năm, theo tôi từ thuở ngây dại tới khi trưởng thành. Vì vậy, hạnh phúc trong giấc mơ của tôi là có một gia đình hoàn chỉnh. Sau này, tôi ra trường và bắt đầu lao vào guồng quay công việc, vô số lần bận rộn bù đầu nên tôi thường về nhà khá trễ. Những lần ăn cơm cùng mẹ và em trai ngày càng ít đi, những cuộc nói chuyện thưa dần và số lần chạm mặt đếm trên đầu ngón tay. Tôi dần quên đi cách nở nụ cười với gia đình mình. Sau đó, áp lực công việc, lớp mặt nạ xã giao ngoài xã hội khiến tôi bức bối và bắt đầu trút xuống sau cánh cửa ngôi nhà đáng lẽ ngập tràn yên bình của mình. Tôi cáu bẳn, khó chịu với mọi người, nhiều lần bỏ cơm mẹ phần lại, sự mệt mỏi khiến tôi đánh mất lí trí và thời gian ở nhà ngày một ít đi. Thế rồi, tôi bị tai nạn xe, tay trái gãy, công việc tạm dừng, mọi thứ trượt khỏi quỹ đạo.

Ngày tai nạn, mẹ tôi đỏ mắt, chân nam đá chân chiêu chạy vào bệnh viện. Nỗi lo sợ sẽ mất tôi như năm đó mẹ tôi phải chịu khi ba đi ngập tràn trong ánh mắt của mẹ. Tôi chợt nhận ra, tôi đang có một gia đình tuy không hoàn chỉnh nhưng đầy ắp tình thương, như vậy tôi đã may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Những ngày tháng dưỡng thương, mẹ tôi lo thuốc thang, đồ ăn thức uống kiêng cử cho tôi. Em trai giúp đỡ tôi những việc lặt vặt trong sinh hoạt hằng ngày vì tôi tạm thời chỉ còn một tay, dù nó có phần lóng ngóng. Những bữa cơm đơn giản thanh đạm cùng với gia đình, đôi lời dặn dò ân cần tỉ mỉ cùng vài ba câu chuyện nhỏ vu vơ bên những người thân yêu, tôi bỗng nhận ra đây là hạnh phúc tôi kiếm tìm. Giống như đã đi hết chân trời góc bể, chợt nhận ra hạnh phúc xuất phát từ những điều giản dị nhất, đó là gia đình yêu thương.

Bàn về hạnh phúc

Bạn đang là ai, ở địa vị nào, trong hoàn cảnh nào cũng đều có quyền lựa chọn để được hạnh phúc. Với mỗi người, họ mưu cầu hạnh phúc theo cách riêng. Giàu có, nhà đẹp, xe sang, mua sắm thả ga hay nhà ngói đơn sơ, vườn rau xanh ngát, khung trời yên bình, mỉm cười với người thương… Ai có thể nói đó không phải hạnh phúc của đời người? Tuy nhiên, phải tới cuối cùng, khi bạn hiểu được hóa ra hạnh phúc là một loại cảm giác, bạn cảm thấy mình có được tức là bạn đã có được. Nó giống như một chai nước suối. Lần đầu tiên bạn uống chẳng có cảm giác gì nhưng khi đã nếm qua tất cả các vị đắng cay mặn ngọt, bỗng nếm được một ngụm suối mát, bạn sẽ nhận ra: “À, đây chính là thứ mình cần!” thì đó chính là hạnh phúc.

Rồi có khi, có thời điểm bạn sẽ hiểu ra rằng, hạnh phúc là tất cả những gì mình đang có. Hãy thử dừng lại, ngẫm nghĩ và cảm nhận về chính mình, về những gì mình đang có, đang được hưởng mà có thể rất nhiều người khác không có thì bạn có thể sẽ có suy nghĩ khác. Đôi khi, không biết trân trọng để nó mất đi, lúc hối tiếc thì mới cảm nhận được nó.

Chúng ta có trong tay rất nhiều thứ mà không biết trân quý những điều giản dị. Thế nhưng với một số người, khát khao được sống thật khỏe mạnh, được có một gia đình đôi khi cũng thật khó khăn… Dù thế nào, hãy để trái tim mình trải qua những tao ngộ của cuộc đời, rồi đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra đâu là hạnh phúc mà trái tim mình khát khao vươn tới.

Làm thế nào để có được hạnh phúc?

Cá nhân tôi cho rằng, để có được hạnh phúc, bạn hãy tập cách cảm nhận từ những điều giản dị nhất thường ngày. Một nụ cười chào buổi sáng ba mẹ, ăn bữa cơm bên gia đình, nói chuyện cùng người bạn thân, giúp đỡ bà cụ hàng xóm, cười với một đứa trẻ đáng yêu bạn vô tình gặp, bắt chuyện với một người bạn mới, yên lặng nghe nhạc cùng người thương… Từ những điều tưởng chừng như nhỏ bé nhưng sẽ tiếp thêm năng lượng giúp bạn có thêm niềm tin vào cuộc sống, nhân lên năng lượng tích cực và lan tỏa đến mọi người. Một người hạnh phúc không phải là người đang ở trong hoàn cảnh thuận lợi, mà đó chính là người luôn giữ cho mình một thái độ sống đúng đắn trong mọi hoàn cảnh. Sống một cuộc sống tích cực sẽ giúp bạn có được hạnh phúc.

Một điều nữa tôi muốn khẳng định rằng, sẽ chẳng có thứ hạnh phúc nào xuất hiện và bền lâu khi mà bạn cứ đứng mãi ở trạm dừng và đợi con tàu hạnh phúc đến, khi bạn chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Hạnh phúc do chính bản thân ta tạo ra mới thật sự bền vững.

Tóm lại, hạnh phúc trong quan niệm của tôi không ở đâu xa xôi mà nằm chính trong con người bạn. Hãy học cách cảm nhận và cho đi rồi trái tim bạn sẽ tìm được bến đỗ hạnh phúc cho cuộc đời mình!

Share:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Alert: Content is protected !!